Trong một thời gian, điện ảnh đại chúng dường như né tránh tình dục và tính dục. Nhưng một làn sóng phim mới, từ I Want Your Sex đến The Invite, đang khai thác chủ đề này theo những cách táo bạo và gây tranh cãi.
Tình dục trên màn ảnh.
Đó là điều dẫn tới những cuộc tranh luận không ngừng trong suốt nhiều năm: Các cảnh tình dục có "cần thiết" trong phim không? Phim ảnh có đủ cảnh tình dục chưa? Hay vấn đề nằm ở việc các cảnh này thể hiện sai kiểu?
Đã có thời điểm dường như mọi đạo diễn hay diễn viên đều được hỏi về vấn đề này trong các cuộc phỏng vấn.
Điều đó có vẻ không phải ngẫu nhiên. Một khảo sát năm 2019 cho thấy các bộ phim Mỹ hiện có ít cảnh tình dục hơn so với bất kỳ thời điểm nào trong 50 năm trước đó.
Thế hệ Gen Z dường như cũng đang quan hệ tình dục ít hơn các thế hệ trước. Nhiều lý do có thể được đưa ra: nghiện mạng xã hội và ngày càng sống trong những "bong bóng" riêng biệt, sự nhạy cảm trước các vấn đề chính trị liên quan đến tình dục, hoặc việc nội dung khiêu dâm trực tuyến trở nên quá phổ biến và dễ tiếp cận.
Cảnh báo: Bài viết có sử dụng ngôn ngữ và những mô tả cụ thể về hành vi tình dục mà một số độc giả có thể cảm thấy phản cảm.
Vào năm 2026, liệu những xu hướng văn hóa có một lần nữa thay đổi? Gần đây, một làn sóng phim mới đã đưa tình dục trở lại vị trí trung tâm – đồng thời khắc họa như một trải nghiệm vừa có sức biến đổi, vừa thú vị.
Đạo diễn phim độc lập nhiều tranh cãi Gregg Araki chắc chắn muốn truyền tải thông điệp này qua bộ phim mới là I Want Your Sex. Araki là một gương mặt kỳ cựu của New Queer Cinema trong thập niên 1990 – một phong trào điện ảnh xoay quanh người đồng tính, nổi tiếng với cách tiếp cận táo bạo và cấp tiến đối với tình dục.
Với những tác phẩm như The Doom Generation (1995), Araki vốn không xa lạ với những tranh cãi liên quan đến tình dục.
Các bộ phim của ông thường xuyên khám phá những chủ đề như quan hệ đa ái, khổ dâm và những hình thức tình dục nói chung theo kiểu phi truyền thống.
Bộ phim mới nhất của ông xoay quanh Elliot (Cooper Hoffman), một thực tập sinh trẻ trong giới nghệ thuật, người nhanh chóng say mê Erika Tracy (Olivia Wilde), người sếp lớn tuổi hơn mình. Erika là một nghệ sĩ nổi tiếng, thường xuất hiện trong trang phục latex và tự nhận mình là một "phi hành gia tình dục", người đam mê cảm giác thống trị trong các mối quan hệ.
Mối quan hệ nơi công sở không phù hợp của họ dần vượt khỏi tầm kiểm soát, nhưng phần lớn thời lượng bộ phim, Elliot dường như không mấy bận tâm. Anh quá say mê với những trải nghiệm phục tùng và sự thống trị mà Erika dành cho mình.
Trong những năm Araki viết kịch bản, ông nhận thấy sự xuất hiện của một thái độ kỳ lạ, gần như mang tính thanh giáo, đối với tình dục ngay cả ở những người trẻ vốn có tư tưởng tiến bộ nhất.
"Họ sợ mắc sai lầm. Nhưng sai lầm chính là cách chúng ta học hỏi," ông nói với tạp chí Empire gần đây.
Nhưng theo nhà phê bình điện ảnh kiêm chuyên gia về dòng phim erotic thriller (khiêu dâm li kỳ) Travis Woods:
"Điện ảnh đang hứng tình trở lại. Có lẽ không quá trực diện, và chắc chắn chưa đến mức ướt át, sống động như những bộ phim khiêu dâm của thập niên 1980 và 1990. Nhưng các nhà làm phim – dù theo một cách khá nhẹ nhàng – đang bắt đầu khám phá tình dục và tính dục một lần nữa, trên những nền tảng điện ảnh ngày càng phổ biến hơn.
"Và tại sao lại không chứ? Tình dục là một phần thiết yếu của trải nghiệm làm người."
Làn sóng mới của điện ảnh gợi cảm
Ông ấy nói đúng: I Want Your Sex không phải bộ phim gần đây duy nhất đưa ham muốn tình dục – và cả những ham muốn gắn với khổ dâm – lên vị trí trung tâm.
Có lẽ bạn vẫn nhớ những ồn ào xoay quanh Babygirl ra mắt năm 2024, bộ phim tình cảm công sở/BDSM của Halina Reijn, với Nicole Kidman thủ vai một nữ lãnh đạo quyền lực với khao khát duy nhất là phục tùng một nhân viên trẻ có xu hướng thống trị (Harris Dickinson).
BDSM là một thuật ngữ mô tả kiểu quan hệ tình dục có yếu tố kiểm soát, khuất phục, thống trị và thường có khuynh hướng bạo lực hoặc gây ra cảm giác đau đớn.
Gần đây, đạo diễn người Anh Harry Lighton cũng gây chú ý với bộ phim đầu tay Pillion – một bộ phim hài tình cảm vừa hài hước, táo bạo vừa giàu cảm xúc, kể về một chàng trai đồng tính trẻ tuổi nhút nhát (Harry Melling) đem lòng say mê một tay biker có ngoại hình như thần Adonis (Alexander Skarsgård), người có xu hướng thống trị mạnh mẽ.
Một lời phàn nàn quen thuộc về cảnh tình dục trên màn ảnh là chúng có thể "nhàm chán", nhưng làn sóng điện ảnh mới lần này dường như làm mọi thứ để đảm bảo điều ngược lại: khắc họa tình dục như một thứ ngớ ngẩn, vui nhộn và đôi khi lố bịch.
Nếu điểm chung dễ nhận thấy giữa nhiều bộ phim này là việc khai thác BDSM và những sở thích tình dục khác biệt, thì đó không phải điểm chung duy nhất. Mỗi bộ phim đều do các nhà làm phim queer và/hoặc phụ nữ thực hiện, đồng thời đưa ra một góc nhìn vừa phóng khoáng vừa phức tạp về trải nghiệm tình dục.
Những bộ phim này thể hiện sự thách thức có phần tinh quái đối với những chuẩn mực bảo thủ về chế độ một vợ một chồng và sự phóng túng, nhưng trên hết là sự thấu hiểu cả những khoái cảm lẫn mặt trái của việc khám phá tình dục.
Một bộ phim mới khác khai thác những chủ đề tương tự là The Invite, tác phẩm thứ hai của Olivia Wilde trên cương vị đạo diễn.
Đây là một bộ phim tâm lý quy mô nhỏ xoay quanh tình yêu đa ái, những tư tưởng hẹp hòi và hôn nhân tan vỡ. Wilde thủ vai một người vợ thần kinh, tổ chức tiệc tối cho hàng xóm cùng người chồng mỉa mai và thờ ơ của mình (Seth Rogen).
Cặp vợ chồng hàng xóm do Penelope Cruz và Edward Norton thủ vai hóa ra lại là một cặp đôi đa ái cởi mở, phóng khoáng. Họ trao cho đôi vợ chồng đang không hạnh phúc kia cơ hội thử nghiệm về mặt tình dục. Và tất nhiên, mọi chuyện nhanh chóng trở nên hỗn loạn.
Dù bộ phim không thực sự có các cảnh tình dục, cách thẳng thắn bàn về tình dục trong hôn nhân – hoặc sự thiếu vắng tình dục – vẫn rất mạnh mẽ và trực diện.
Như Woods chỉ ra, chúng ta vẫn chưa thực sự bước vào một cuộc cách mạng tình dục mới trên màn ảnh.
Nhưng ông cho rằng những bộ phim mới này đang "nhắc chúng ta nhớ điện ảnh có thể nóng bỏng đến thế nào, và có thể khám phá những điều khiến chúng ta hứng thú một cách tinh nghịch, sâu sắc và đầy thú vị ra sao. Đây là màn dạo đầu điện ảnh rất đáng chú ý cho một điều gì đó đang ở ngay phía trước."
Cũng cần lưu ý rằng truyền hình gần đây cũng đang mạnh dạn khai thác những ham muốn tình dục và các sở thích tình dục khác biệt một cách thẳng thắn, không né tránh, với những series như DTF St Louis, Dying for Sex và Maximum Pleasure Guaranteed.
Vì sao cảnh tình dục quan trọng?
Trong nhiều thập kỷ qua, các bộ phim Hollywood đôi khi xem tình dục như một yếu tố phụ, né tránh những chi tiết cụ thể, chỉ đưa vào vài hình ảnh khuôn mẫu như đôi tay trên ga giường rồi nhanh chóng chuyển sang cảnh khác.
Nếu mục đích là giúp quá trình quay phim trở nên thoải mái và an toàn hơn cho tất cả những người tham gia, điều đó hoàn toàn có thể hiểu được. Nhưng kết quả đôi khi lại là một cảnh tình dục chung chung, kiểu "làm cho xong", chẳng đóng góp được gì nhiều cho việc xây dựng nhân vật hay phát triển câu chuyện.
Sự xuất hiện ngày càng phổ biến của điều phối viên cảnh thân mật (intimacy coordinator) tại phim trường có thể đã góp phần thay đổi điều này.
Công việc chuyên biệt của họ là vừa bảo vệ các diễn viên trên trường quay, vừa lên kế hoạch và dàn dựng chi tiết những cảnh này. Vì vậy, việc vội vàng quay cho xong một cảnh tình dục có thể đang dần trở thành chuyện của quá khứ.
Việc BDSM xuất hiện phổ biến trong nhiều bộ phim mới này cũng rất đáng chú ý, không chỉ bởi sức hấp dẫn về mặt hình ảnh của roi da và latex. Nếu mọi mối quan hệ tình dục đều tồn tại những tương tác quyền lực, thì BDSM biến những tương tác đó thành thứ được thể hiện một cách trực tiếp.
Những nhà làm phim như Araki, Lighton, Sriram và Reijn cho thấy những nhãn như "phục tùng" và "thống trị" đôi khi có thể gây hiểu lầm – vì rằng quyền lực vẫn có thể được thực thi ngay cả từ phía "người phục tùng".
Thông qua những sở thích tình dục khác biệt, việc thừa nhận sự tồn tại của những động lực quyền lực có thể trở thành một điều mang tính trao quyền cho cả hai phía.
Cho dù những cuộc giằng co quyền lực gợi cảm ấy chỉ diễn ra trong phòng ngủ hay len cả sang những khía cạnh khác của cuộc sống, chúng vẫn có ảnh hưởng đến chúng ta theo những cách phức tạp hơn nhiều so với mức chúng ta muốn thừa nhận.
Giống như nữ CEO quyền lực và mang màu sắc nữ quyền mà Kidman thủ vai trong Babygirl, vai trò một người đảm nhận hằng ngày có thể hoàn toàn trái ngược với điều họ mong muốn trên giường.
Cô kiểm soát sự nghiệp của mình toàn diện tới mức khao khát một người khác nắm quyền kiểm soát khi quan hệ tình dục. Trong I Want Your Sex, Elliot – một người vẫn chưa biết mình muốn gì trong cuộc sống sau khi vừa tốt nghiệp trường nghệ thuật – nói rằng anh thích phục tùng vì "anh không phải đưa ra bất kỳ quyết định nào".
Ham muốn có thể tiết lộ cho chúng ta nhiều điều về bản thân và những nhu cầu của chính mình.
"Với những nhân vật này, việc đào sâu vào những tưởng tượng tình dục giúp họ tiến gần hơn tới tự hiện thực hóa bản thân," Jourdain Searles, nhà phê bình điện ảnh của The Hollywood Reporter, chuyên về vấn đề tính dục của phụ nữ trên màn ảnh, nói.
"Những bộ phim gần đây như Pillion và I Want Your Sex tiếp cận tình dục từ cả góc độ cảm xúc lẫn tâm lý."
Tất nhiên, việc có ham muốn và hành động theo ham muốn đó không phải lúc nào cũng không có mặt trái.
Trong Babygirl, mối quan hệ ngoài luồng của nhân vật do Kidman thủ vai có nguy cơ phá hủy sự nghiệp và hôn nhân của cô.
Trong I Want Your Sex, Erika làm Elliot bẽ mặt và suýt khiến anh mắc một trọng tội.
Anh phàn nàn rằng Erika đã hủy hoại cuộc đời mình, nhưng cả hai vẫn dành tình cảm cho nhau.
Cuộc phiêu lưu tình dục này không hủy hoại cuộc đời bất kỳ ai, nhưng nó đã tạo ra một mớ hỗn độn trong ngắn hạn. Chính sự thấu hiểu sắc thái này khiến bộ phim của Araki trở nên thông minh: đau đớn và khoái cảm, hay sự gợi cảm và cảm giác khó chịu, thường song hành.
Một ý tưởng tương tự được thể hiện trong Pillion của Lighton, với cách tiếp cận nhẹ nhàng và thực tế hơn: dù các ranh giới và giới hạn được nói ra một cách rõ ràng nhất, tình dục vẫn có xu hướng đem đến những điều bất ngờ.
Nó có thể vụng về, hài hước, gợi cảm, mạnh bạo – đôi khi tất cả chỉ xảy ra trong vài khoảnh khắc.
Và rất dễ nhầm lẫn tình dục với tình yêu.
Trong I Want Your Sex, Erika nói với Elliot đang say đắm rằng cô yêu anh. Rồi cô bật cười và nói mình chỉ đang trêu anh. Trong Pillion, lời hứa về một tình yêu thực sự bắt đầu nảy nở, nhưng tay biker lạnh lùng và né tránh do Skarsgård thủ vai dường như ngay từ đầu đã định sẵn sẽ khiến người khác tổn thương.
Đó là một chủ đề được khắc họa đầy tinh tế: tình dục là điều thiết yếu, nhưng đôi khi nó có thể dạy chúng ta những bài học theo cách đau đớn nhất.
Wilde, người tham gia hai trong số những bộ phim gợi cảm mới này, cũng có suy nghĩ riêng về vấn đề đó.
Trong một cuộc phỏng vấn gần đây, khi được về lời khuyên cho những người trẻ cảm thấy xấu hổ về tình dục, cô nói:
"Mọi điều đáng xấu hổ từng xảy ra với bạn đều là một huy hiệu danh dự. Nếu bạn sống một cuộc đời không có những khoảnh khắc đáng xấu hổ, thì đó là một cuộc đời nhàm chán."
Trong những bộ phim gần đây này, lời khuyên ấy dường như được chứng minh.
Với tất cả sự táo bạo và đôi khi thái quá, những bộ phim ấy nhắc chúng ta rằng niềm vui – và cả sự xấu hổ – đều là một phần của tình dục. Và còn điều gì cần thiết hơn thế?
I Want Your Sex hiện đang được chiếu tại các rạp ở Mỹ và sẽ ra mắt tại các rạp ở Anh vào ngày 28/8. The Invite hiện đã được công chiếu tại các rạp ở cả Mỹ và Anh.
Facts Only
*I Want Your Sex*, directed by Gregg Araki, focuses on the relationship between Elliot (Cooper Hoffman) and Erika Tracy (Olivia Wilde), an artist who identifies as a "sexual astronaut." The film explores their inappropriate workplace relationship and Elliot's fascination with Erika's dominance.
*The Invite*, directed by Olivia Wilde, centers on a small psychological study of polyamory, narrow ideologies, and broken marriages involving a neurotic wife and her husband's experiment with sexual exploration.
Other related films mentioned include *Babygirl* (2024), which deals with BDSM themes involving a power dynamic between a leader and a follower, and *Pillion*, which explores the attraction between a young gay man and an assertive biker.
A 2019 survey indicated that American films had fewer sexual scenes than in the preceding 50 years.
Intimacy coordinators are increasingly used on film sets to plan intimate scenes, aiming for safety and detail.
The article references quotes from directors and critics regarding the necessity of exploring desire as part of self-realization.
Executive Summary
A recent wave of independent films, such as *I Want Your Sex* and *The Invite*, is bringing sexuality and gender dynamics back to the center of mainstream cinema in a way that challenges previous cinematic conventions. This shift coincides with broader cultural trends, including changes in sexual behavior among younger generations, possibly influenced by social media immersion or political sensitivity surrounding sex issues.
These new films explore themes such as BDSM, non-monogamy, and complex relationship dynamics, often presenting these experiences not through explicit acts but through direct, emotionally honest dialogue about desire, power, and vulnerability. While some viewers find the depiction less graphic than previous depictions, critics suggest that this cinematic movement is reasserting the importance of sexuality as an integral part of human experience, moving beyond mere physical representation to explore psychological depth.
The discussion surrounding sexuality in film reflects a broader cultural shift, where explorations of diverse desires—including power dynamics within relationships—are gaining visibility across media platforms, suggesting a move toward a more nuanced and complex portrayal of human intimacy.
Full Take
The reemergence of sexuality in cinema appears less about the quantity of explicit content and more about a fundamental shift in thematic focus—moving from mere spectacle to psychological exploration of power, agency, and emotional consequence within relationships. The movement is characterized by bringing previously marginalized or taboo sexual experiences, such as BDSM dynamics and non-monogamy, into the mainstream narrative space, often framed with a layer of playful complexity that addresses both pleasure and pain.
The tension between representation and realism is key: while films like *I Want Your Sex* explore complex power exchanges, they manage to situate these themes within emotional frameworks, allowing characters to navigate the inherent contradictions of desire—for instance, the conflict between professional roles and sexual fulfillment experienced by characters like Elliot or Kidman's character in *Babygirl*. This suggests that the impact lies not just in what is shown, but in the exploration of internal dissonance.
The suggestion that sexuality must be examined for its full emotional spectrum implies a challenge to established conservative norms about domesticity and gender roles. The assertion that "all embarrassing things that have ever happened to you are badges of honor" functions as an empowering mechanism, suggesting that acknowledging the full range of human experience, including sexual complexity and associated discomfort, is necessary for authentic self-actualization. The narrative suggests a gradual validation that the exploration of desire, even when messy or painful, contributes to a more complete understanding of the self rather than simply leading to simple satisfaction.
Bridge questions: How do contemporary narratives manage the tension between presenting provocative themes and ensuring emotional resonance across diverse audiences? What structural shifts in storytelling are required to move beyond depicting specific sexual acts toward embodying the complex psychological negotiation inherent in desire? What are the long-term implications of framing sexual experience as a pathway to self-actualization versus external validation?
Sentinel — Human
The text functions as a thoughtful critical essay that synthesizes cinematic trends with psychological and social themes, exhibiting the complexity and argumentative flow characteristic of human analysis.
